Luận Phật Cốt Biểu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Thư trần thỉnh của nhà văn học Hàn Dũ đời Đường, Trung Quốc, dâng lên vua Hiến tông. Năm Nguyên hòa 14 (819), vua Hiến tông muốn rước Xá Lợi của đức Phật đang thờ ở tháp Hộ quốc, chùa Pháp Môn tại Phượng tường (tỉnh Thiểm tây) vào cung để cúng dường. Hàn Dũ đứng trên lập trường của Nho Giáo cực lực phản đối. Ông dâng Luận Phật Cốt Biểu (thư bàn về xương của Phật) lên vua Hiến tông. Vua cho rằng ông phạm tội khi quân, toan xử tử, nhưng nhờ các quan Đại thần xin tha tội cho ông, nên vua mới giáng chức và đày Hàn Dũ đi làm Thứ sử Triều châu (Quảng đông). Trong thư tâu vua, Hàn Dũ cho Phật giáo là Tông Giáo mọi rợ, trái với luân lí, Đạo Đức của Trung Quốc. Vả lại, xương cốt là vật dơ bẩn, không nên để ở trong cung. Hơn nữa, thời kì ở ngôi của các vị Hoàng đế Trung Quốc vốn lâu dài, nhưng sau khi đạo Phật được truyền vào thì tai họa cũng thường xảy đến, bởi thế không nên tin thờ Phật giáo.