Lữ Trừng

《呂澄》 lǚ chéng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cư Sĩ Phật Giáo Trung Quốc, sống vào thời Dân quốc, tự Thu dật, Thu nhất, là học trò của Cư Sĩ Âu Dương Tiệm. Thủa nhỏ, ông rất chăm học, từng đọc hết bộ Đại Anh bách khoa toàn thư. Sau khi tốt nghiệp Sư phạm sơ cấp, ông tiếp tục tự học và thông thạo các thứ tiếng: Anh, Phạm, Tạng, Đức v.v... Ông chuyên tâm nghiên cứu Phật giáo nguyên thủy, Phật giáo Tiểu Thừa và Phật giáo Nhật bản, Tây tạng. Ông từng Đề Xướng Nhân Minh Học thuyết và có nhiều phát kiến mới về Pháp tướng Duy Thức học. Ông là 1 trong số ít học giả mở ra phong trào nghiên cứu học thuật Phật giáo ở thời Dân quốc tại Trung hoa. Ông có các tác phẩm: Tạp A Hàm Kinh san định kí, Nhân Minh cương yếu, Phật giáo nghiên cứu pháp, Ấn Độ Phật Giáo sử lược, Tây tạng Phật Học nguyên luận, Quán Sở Duyên Duyên Luận Thích. Và dịch phẩm: Tây tạng truyền bản Nhiếp Đại Thừa Luận (dịch lại).