Long Hoa Tự

《龍華寺》 lóng huá sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chùa ở ngoại ô phía tây nam thành phố Thượng hải, do Ngô Tôn Quyền thời Tam Quốc sáng lập vào năm Xích ô thứ 5 (242) đặt tên là chùa Long Hoa. Đến năm Xích ô thứ 10 (247) tòa tháp 7 tầng thờ Xá Lợi Phật được hoàn thành. Ngài Khang Tăng Hội đã từng trụ ở chùa này. Trên đây chỉ là truyền thuyết, không biết thực hư thế nào, bởi vì chùa Tĩnh an ở Thượng hải cũng có truyền thuyết hệt như vậy. Mà truyện Khang Tăng Hội trong Lương Cao Tăng Truyện quyển 1 cũng không thấy nói đến việc này. Lại nữa, theo Thượng hải huyện chí, thì vào năm Càn phù thứ 2 (875) đời Đường, Hoàng sào làm loạn, tháp Long Hoa đã bị thiêu hủy trong binh lửa, nhưng đây cũng chỉ là truyền thuyết, không hơn không kém. Cứ theo Thiệu hi vân gian chí và Chí nguyên gia hòa chí, thì chùa này là do ông Trương nhân thái xin vua Trung ý Tiền Hoằng Thúc xây dựng, xưa gọi là chùa Long Hoa, đến niên hiệu Trị bình năm đầu (1064) đời vua Anh tông nhà Tống, được đổi tên là chùa Không Tướng. Theo Gia tĩnh thượng hải huyện chí, ngài Tăng quân (Pháp Vân Phổ quân) là Tổ Khai Sơn chùa Long Hoa. Qua các đời Tống, Nguyên, Minh đều có trùng tu và từ chùa Không Tướng lại được đổi thành chùa Long Hoa. Về sau, nhiều lần chùa bị phá hủy trong chiến tranh, rồi lại được trùng tu và qui mô vẫn như trước. Hiện nay, chùa có các kiến trúc như: Đại Hùng bảo điện, Phương Trượng thất lâu phòng, Kim Cương điện, Tam thánh điện, Tổ Sư điện v.v... là 1 trong những tự viện nổi tiếng ở Giang nam. Tháp chùa Long Hoa bằng gỗ, hình bát giác, 7 tầng, cao khoảng 41 mét, là tòa pháp Phật Duy Nhất ở Thượng hải được kiến trúc vào năm Thái bình hưng quốc thứ 2 (977). Ruột tháp bằng gạch, chung quanh nền tháp là hồi lang bằng gỗ, tất cả kết cấu cũng như hình thức đều là kiểu kiến trúc đời Tống. [X. Doanh nhuyên tạp chí (Vương thao); Long Hoa giảng thoại, Long Hoa Tự sử; Long Hoa Tự tàng kinh khảo; Long Hoa Tự lược chí (Thang nghĩa phương)].