Lộc Đầu Nhân

《鹿頭人》 lù tóu rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Nhân đầu lộc. Tuy mang thân hình loài nai, nhưng có thể thấu hiểu Đạo Lí như người. Trái lại, tuy là thân người nhưng không biết Đạo Lí giống như loài nai, thì gọi là Nhân đầu lộc (người đầu nai). Luận Đại trí độ quyển 16 kể rằng, ở đời Quá Khứ, khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni làm nai chúa, từng khởi lòng Đại Bi cứu mạng nai mẹ sắp sinh bằng cách tự nguyện chết thay mẹ, tuy hình là loài thú, nhưng lòng từ bi không khác gì người, vì thế được khen ngợi mà gọi là Lộc Đầu Nhân (nai đầu người).