Linh Mộc Học Thuật Tài Đoàn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một tổ chức nghiên cứu học thuật do giới Phật giáo và giới kinh tế tài Chính Nhật bản liên kết thành lập sau chiến tranh Thế Giới lần thứ 2 với mục đích nghiên cứu tư tưởng Đông phương và Tông Giáo Thế Giới. Những vị lãnh đạo chủ chốt trong đoàn thể này gồm những học giả Phật giáo nổi tiếng quốc tế như: Linh Mộc Đại Chuyết, Kim Thương Viên Chiếu, Trủng bản thiện long, Sơn khẩu ích, Trường vĩ nhã nhân, Trung thôn nguyên, Cửu tùng chân nhất, v.v... Ngoài ra còn có 1 số các học giả, lãnh tụ các Tông Phái làm hội viên, nghiên cứu viên, bình luận viên, v.v... cho nên từ khi thành lập đến nay, tổ chức này được khen ngợi là đoàn thể nghiên cứu học thuật cao nhất trong giới văn hóa Phật giáo hiện nay. Hội trưởng là ông Linh Mộc Đại Chuyết, Phó hội trưởng là ông Cửu tùng chân nhất. Sau khi ông Linh Mộc Đại Chuyết qua đời thì chức vụ Hội trưởng bỏ trống. Từ ngày thành lập đến nay, ngoài việc đặt ra các khoản tiền khen thưởng để giúp đỡ các học giả nghiên cứu, Tài đoàn này còn xuất bản nhiều bộ sách lớn, các loại Kinh Điển nguyên bản của Phật giáo và các sách nghiên cứu chuyên đề. Trong đó, quan trọng nhất gồm các bộ: Ấn Độ Phật Giáo sử (nguyên văn Tây tạng, được dịch ra tiếng Đức) của Đa La Na Tha (Phạm: Tàranàtha), Phật giáo sử (bản dịnh tiếng Anh) của Bố Đốn (Tạng: Bu-ston), Trung biên Phân Biệt Luận thích sớ, Trung biên Phân Biệt Thế Thân Thích Luận (bản tiếng Phạm), Phạm tạng Anh Bát Nhã Kinh Điển từ điển, Tạng Hòa đối chiếu Cứu Cánh Nhất Thừa Bảo Tính Luận nghiên cứu, Phạm Hòa đại từ điển, Vọng nguyệt Phật giáo đại từ điển (bản tăng đính). Ngoài ra, tổ chức này còn in chụp bộ Đại Tạng Kinh Tây tạng bản Bắc kinh, gồm 168 quyển, bắt đầu in vào năm 1955 và hoàn thành vào năm 1961. Rồi từ năm 1964, mỗi năm Tài đoàn phát hành 1 kì Niên báo nghiên cứu, gồm những luận văn chuyên môn do các ủy viên văn hóa của Tài đoàn soạn, phần nhiều là việc báo cáo về việc nghiên cứu các văn hiến tiếng Phạm, Tây tạng và có phụ thêm hơn 10 bài phê bình sách với nội dung nghiêm túc, đều rất cần thiết cho việc nghiên cứu Phật giáo học đương đại. [X. Cận đại Nhật Bản Phật Giáo nghiên cứu đích phát triển (Lâm truyền phương)].