Linh Kiệu

《靈嶠》 líng jiào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền Sư Trung Quốc thuộc tông Lâm tế, sống vào đời Đường, là Đệ Tử của Ngài Mã tổ Đạo nhất. Sư từng ở ẩn trong hang Động Trước núi Cổ Sơn ở huyện Mân, tỉnh Phúc kiến, tức nay là chùa Dũng Tuyền ở chân ngọn núi Bạch Vân thuộc Cổ Sơn. Tương truyền, vùng đất này vốn là cái đầm sâu, trong đầm có con rồng độc, thường làm hại dân cư. Năm Kiến trung thứ 4 (783) đời Đường, viên quan ở quận này là Bùi trụ thỉnh sư chế phục rồng; sư đến bên bờ đầm tụng kinh Hoa nghiêm, rồng bèn bỏ đi. Dân chúng thâm cảm uy đức của sư, nên xây cất một ngôi chùa ở đầm này và thỉnh sư trụ trì, được vua ban tấm biển Hoa Nghiêm, gọi là chùa Hoa nghiêm. Sư ở đây hoằng pháp rất thịnh. [X. Tăng đính Phật Tổ đạo ảnh Q. 2. (Hư Vân)].