Liễu Nhân Phật Tính

《了因佛性》 le yīn fó xìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho quán trí soi rọi thấy rõ và hiển bày được chính tính sẵn có của Chúng Sinh, là 1 trong 3 tính Phật. Kim Quang Minh Kinh Huyền Nghĩa quyển thượng, do ngài Trí Khải soạn, cho rằng giác trí (Phật) chẳng phải thường, chẳng phải vô thường (tính), lí trí tương ứng, như người khéo biết kho vàng, trí này không thể bị phá hoại, nên gọi là Liễu Nhân Phật Tính. [X. kinh Đại Bát Niết Bàn Q. 28. (bản Bắc); Pháp Hoa Văn Cú Q. 9. phần cuối; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 5. phần cuối]. (xt. Tam Phật Tính).