Liễu Bản Sinh Tử Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Kinh, 1 quyển, do ngài Chi Khiêm dịch vào đời Ngô, được thu vào Đại chính tạng tập 16. Cứ theo Xuất Tam Tạng kí tập quyển 6, ngài Đạo An soạn bài tựa kinh Liễu bản Sinh Tử cho rằng yếu chỉ của kinh này là Tứ Đế tứ tín được đức Phật nói trong lần Chuyển Pháp Luân đầu tiên. Nội dung bao gồm:
1. Lấy Nội Duyên và Ngoại Duyên làm yếu tố Duyên Khởi.
2. Chỉ bày rõ Nhân Tướng phược và duyên tướng phược.
3. Qui nạp sự Sinh Khởi của Nội Duyên, Ngoại Duyên đều phải đợi sự Sinh Khởi của 5 việc: Chẳng phải thường, chẳng phải đoạn, chẳng tiến, hạt giống không hư mất, tướng dáng của sự vật...
4. Nói về 12 Nhân Duyên. Kinh này còn các bản dịch khác là: Phật Thuyết Đạo Cán Kinh, Từ thị Bồ Tát sở thuyết Đại Thừa duyên sinh đạo cán dụ kinh, Đại Thừa xá lê sa đảm ma kinh, Phật Thuyết Đại Thừa Đạo Cán Kinh. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 5.; Dịch Kinh đồ kỉ Q. 1.].
1. Lấy Nội Duyên và Ngoại Duyên làm yếu tố Duyên Khởi.
2. Chỉ bày rõ Nhân Tướng phược và duyên tướng phược.
3. Qui nạp sự Sinh Khởi của Nội Duyên, Ngoại Duyên đều phải đợi sự Sinh Khởi của 5 việc: Chẳng phải thường, chẳng phải đoạn, chẳng tiến, hạt giống không hư mất, tướng dáng của sự vật...
4. Nói về 12 Nhân Duyên. Kinh này còn các bản dịch khác là: Phật Thuyết Đạo Cán Kinh, Từ thị Bồ Tát sở thuyết Đại Thừa duyên sinh đạo cán dụ kinh, Đại Thừa xá lê sa đảm ma kinh, Phật Thuyết Đại Thừa Đạo Cán Kinh. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 5.; Dịch Kinh đồ kỉ Q. 1.].