Lậu Phọc

《漏縛》 lòu fù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Lậu là rỉ chảy, phược là trói buộc, đều là tên khác của Phiền Não. Lậu phược nghĩa là thân tâm bị Phiền Não trói buộc. An Lạc Tập (Đại 47, 8 trung), ghi: Có người nói: Đại Thừa Vô Tướng, không nên nghĩ đây, kia; nếu nguyện vãng sinh Tịnh Độ thì là chấp tướng rồi, như vậy chỉ tăng thêm lậu phược, thì còn cầu làm gì?.