Lâm Chung Chính Niệm

《臨終正念》 lín zhōng zhèng niàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Người tu hành, lúc mệnh chung, xả bỏ tất cả tà niệm, chỉ chuyên tâm nhiếp ý vào việc tu trì Phật Đạo. Tông Tịnh Độ cho rằng lúc người ta hấp hối, không nên để cho cái khổ về chết làm cho tâm sinh Điên Đảo, mà chỉ một lòng Niệm Phật cầu được sinh về cõi Tịnh Độ. Trong Quán Niệm Pháp Môn, ngài Thiện Đạo thuộc tông Tịnh Độ nói rằng: Nếu lúc Lâm Chung mà để mất Chính Niệm thì quỉ thần có cơ hội làm não loạn, người bệnh chết trong sự điên cuồng và bị rơi vào 3 đường ác. Tại Nhật bản, Niệm Phật lúc Lâm Chung gọi là Lâm Chung Niệm Phật, nhờ đó mà được vãng sinh thì gọi là Lâm Chung Nghiệp Thành. Trái lại, nếu sự vãng sinh Tịnh Độ nhờ vào tín nguyện lúc bình sinh mà được xác lập, thì gọi là Bình Sinh Nghiệp Thành. [X. luận Câu xá Q. 9.; Long Thư Tịnh Độ Văn Q. 4.; Lạc Bang Văn Loại Q. 1.; A Di Đà Kinh lược kí; Thái bình kí Q. 16.].