Lại Sơn Dương

《賴山陽》 lài shān yáng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Rai Sanyō, 1780-1832: Nho gia, thi nhân, và là sử gia sống vào khoảng cuối thời Giang Hộ; tên là Tương (); thông xưng là Cửu Thái Lang (); tự Tử Thành (); Biệt Hiệu là Tam Thập Lục Phong Ngoại Sử (); xuất thân vùng Đại Phản (, Ōsaka); sau ông cùng với cha chuyển đến Quảng Đảo (, Hiroshima). Phụ thân ông là Lại Xuân Thủy (), Nho quan của Phiên Quang Đảo (, Hiroshima-han). Ban đầu, ông theo học với chú Lại Hạnh Bình (). Năm lên 18 tuổi, nhờ Vĩ Đằng Nhị Châu () giúp đỡ, ông rời khỏi Giang Hộ; đến năm 21 tuổi thì bỏ đi phóng lãng, rồi phạm tội nên Cấm Túc ở tư gia. Nhất Thời ông có làm việc cho Quản Trà Sơn (, Kan Sazan) phụ trách trường dạy học Tư Thục; đến năm 1811 (Văn Hóa [] 8), ông mở trường dạy học ở kinh đô Kyoto, và mở phòng đọc sách lấy tên là Sơn Tử Thủy Minh Xứ (). Từ đó trở về sau, ông lấy nơi đây làm cứ điểm hoạt động. Ông rất giỏi về thơ văn và Thư Đạo. Bộ Nhật Bản Ngoại Sử () viết về lịch sử hưng vong của hàng Võ Gia do ông trước tác trong thời gian Bế Quan, đã được tầng lớp có chí khí cũng như văn nhân, trí thức đương thời rất thích đọc. Các tác phẩm khác có Nhật Bản Chính Ký () Nhật Bản Lạc Phủ (), Sơn Dương Thi Sao (), v.v.

Lại Sơn Dương. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/lai-son-duong. Truy cập 07/04/2026.