Lạc Bang

《樂邦》 lè bāng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay Lạc Quốc (), Cực Lạc Quốc (), chỉ cho Thế Giới An Lạc của đức Phật A Di Đà (Sanskrit: Amitābha, ). Như trong Lạc Bang Di Cảo (稿, Taishō No. 1969B) do Sa Môn Tông Hiểu (, 1151-1214) nhà Nam Tống biên soạn, có đề cập rằng: “Lương do Di Đà ngộ ngã tâm chi Bảo Sát, ngã tâm cụ Di Đà chi Lạc Bang, tuy viễn nhi cận bất ly nhất niệm, tuy cận nhi viễn quá thập vạn ức sát (, đều do Di Đà làm cho ngộ cõi báu trong tâm ta, tâm ta có đủ cõi Lạc Bang của Di Đà, tuy xa mà gần, chẳng rời một niệm, tuy gần mà xa, quá mười vạn ức cõi nước).” Hay như trong Khuyến Tu Tịnh Độ Thi () của Thật Hiền Tỉnh Am (, 1686-1734) nhà Thanh, Tổ Sư thứ 11 của Tịnh Độ Tông Trung Quốc, có câu: “Khổ Hải vô biên hà Nhật Xuất, Lạc Bang hữu lộ kỉ thời hoàn (, biển khổ vô biên ngày nao thoát, Lạc Bang có lối lúc nào về).”