Khuyến Tu Tự

《勸修寺》 quàn xiū sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kanjū-ji: ngôi chùa trung tâm của Phái Sơn Giai () thuộc Chơn Ngôn Tông, hiện tọa lạc tại Yamashinakanjujininōdō-chō (), Higashiyama-ku (), Kyoto-shi (). Căn cứ vào một số sử liệu như Khuyến Tu Tự Duyên Khởi (), thể theo Bản Nguyện của thân mẫu Đằng Nguyên Dận Tử (, Fujiwara-no-Inshi) và để cầu nguyện cho bà được Siêu Độ, vào năm 900 (niên hiệu Xương Thái [] thứ 3), Đề Hồ Thiên Hoàng (, Daigo Tennō, tại vị 897-930) đã biến tư gia của Cung Đạo Di Ích (, Miyajii Yamasu) bên ngoại tộc thành ngôi Già Lam, và cung thỉnh Thừa Tuấn (, Shōshun) làm Tổ Khai Sơn chùa. Vào năm 905 (niên hiệu Diên Hỷ [] thứ 5), nơi đây trở thành chùa cấp định ngạch của triều đình, được phép độ Tăng Chúng hằng năm và trở thành Đạo Tràng của Chơn Ngôn cũng như Tam Luận. Đến năm 918 (năm thứ 18 cùng niên hiệu trên), từ khi Tế Cao () được bổ nhiệm về đây làm Trưởng Lại () đầu tiên, chùa trở nên cực thịnh. Chùa được sự bảo hộ hùng mạnh của Hoàng Thất, bao đời các bậc cự tượng lỗi lạc xuất hiện, từ đó vận của chùa ngày càng đi lên. Sau đó, vị Tổ đời thứ 7 của chùa là Giác Tín () lấy chùa làm cứ địa để khai sáng Dòng Khuyến Tu Tự (). Kể từ khi vị Hoàng Tử thứ 7 của Hậu Phục Kiến Thiên Hoàng (, Gofushimi Tennō, tại vị 1298-1301) là Khoan Dận Thân Vương () đến đây Xuất Gia, đời đời các vị Thân Vương đều được bổ nhiệm là Trưởng Lại ở đây, cứ như vậy kéo dào cho đến thời Minh Trị Duy Tân. Đến năm 1470 (niên hiệu Văn Minh [] thứ 2), chùa bị binh hỏa cháy tan tành, rồi được phục hưng như cũ; nhưng do vì không tuân mệnh của Tướng Quân Phong Thần Tú Cát (, Toyotomi Hideyoshi), lãnh địa của chùa bị tịch thâu. Đến khi công trình xây dựng Thành Phục Kiến (, Fushimi-jō) thực hiện, trong khuôn viên chùa có đường thông ngang qua, các ngôi nhà bị dời đi nơi khác. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian niên hiệu Khoan Vĩnh (), chùa được phục hưng lại. Đặc biệt, vào năm 1682 (niên hiệu Thiên Hòa [] thứ 2), Hoàng Tử thứ nhất của Linh Nguyên Thiên Hoàng (, Reigen Tennō, tại vị 1663-1687) là Tế Thâm Thân Vương () đến làm trú trì đời thứ 29 của chùa, vận chùa lại phát triển mạnh. Chùa hiện vẫn còn lưu giữ một số bảo vật như bức tranh thêu đồ hình Thích Ca Thuyết Pháp (tác phẩm thời nhà Đường), 3 bức Nhân Vương Kinh Lương Phần Sớ () tương truyền do tự tay Không Hải (, Kūkai) viết, v.v.