Không Môn

《空門》 kōng mén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: cửa Không. Không (Sanskrit: śūnya, Pāli: suñña ) được xem như là giáo nghĩa tối cao của Phật Giáo, cho nên cửa nhà Phật được gọi là Không Môn. Cho nên người vào Xuất Gia trong các tự viện Phật Giáo được gọi là “Không Môn Tử ()”. Như trong Thích Thị Yếu Lãm () quyển Thượng có giải thích rõ rằng: “Trí Độ Luận vân: 'Niết Bàn hữu Tam Môn, Nhất Không Môn, nhị Vô Tướng Môn, tam Vô Tác Môn; hà giả Không Môn ? Vị quán Chư Pháp, vô Ngã Ngã Sở, Chư Pháp tùng Nhân Duyên sanh, thị danh Không; kim Xuất Gia nhân, do thử môn nhập Niết Bàn trạch, cố hiệu Không Môn Tử' (, Trí Độ Luận dạy rằng: 'Niết Bàn có ba cửa, một là Cửa Không, hai là Cửa Vô Tướng, ba là Cửa Vô Tác; thế nào là Cửa Không ? Tức là quán các Pháp Không có ngã và Ngã Sở, các pháp từ Nhân Duyên sanh, nên gọi là Không; nay người Xuất Gia từ cửa này vào nhà Niết Bàn, nên được gọi là Không Môn Tử').” Hoặc ngoài Thế Gian gọi người vào Xuất Gia tu hành cửa Phật là “độn tích Không Môn ()”, có nghĩa là lánh xa trần thế và vào ẩn cư trong Thiền Môn. Như trong tác phẩm Thiên Vũ Hoa () hồi thứ 5 của Đào Trinh Hoài () nhà Thanh có đoạn: “Bức đắc ngã, thử nhất thân, tẩu đầu vô lộ, nhân thử thượng, lai Phi Thế, độn tích Không Môn (, bức bách tôi, một thân này, chạy cùng không lối thoát, nhân việc này, đến xuống tóc, Xuất Gia cửa chùa).” Tại Dũng Tuyền Tự () của vùng Phúc Châu (), Phúc Kiến () có câu đối rằng: “Tịnh Địa hà tu tảo, Không Môn bất dụng quan (, đất sạch còn gì quét, cổng Không cửa nào cần).” Hay như trong Tu Tập Du Già Tập Yếu Thí Thực Đàn Nghi (, CBETA No. 1083) quyển hạ có câu: “Cát ái từ thân, tảo Nhập Không môn nội, phỏng đạo tầm sư, chỉ vị siêu Sanh Tử, thử vãng hàn lai, Bất Giác vô thường, chí phản chiếu hồi quang, lai thọ Cam Lồ vị (, cắt bỏ thân yêu, sớm nhập cửa Không ấy, học đạo tìm sư, chỉ vì vượt Sanh Tử, nóng đi lạnh đến, chẳng biết vô thường, lúc phản tỉnh hồi đầu, đến thọ Cam Lồ vị).”