Khoáng Kiếp
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Khoáng là lâu xa, kiếp (Phạm:Kalpa) là đơn vị thời gian được người Ấn Độ đời xưa dùng để chỉ cho thời hạn rất lớn, tức Khoáng Kiếp là thời gian vô cùng tận. Tắc 1 Bích Nham Lục (Đại 48, 140 hạ), nói: Tâm hữu thì Khoáng Kiếp vẫn là Phàm Phu; tâm vô thì trong Sát Na Chứng Quả Diệu Giác.