Khai Cận Hiển Viễn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chủ trương phá trừ sự chấp trước cho rằng đức Phật mới thành đạo ở Phật Đà già da(Bồ Đề Đạo Tràng) mà hiển thị Bản Phật đã thành từ lâu xa. Trong 28 phẩm của kinh Pháp hoa, 14 phẩm đầu nói rõ về Tích môn, 14 phẩm sau thì trình bày về Bản môn. Nhưng thân Phật vốn không có Bản Tích riêng biệt, nên tông Thiên thai mới dùng từ ngữ Khai Cận Hiển Viễn nhằm trừ sạch tình chấp cho rằng đức Phật mới Thành Phật ở Bồ Đề Đạo Tràng mà hiển bày đức Thế Tôn đã Thành Phật từ lâu xa rồi. Nói theo thời gian thì gọi là Khai Cận Hiển Viễn; nói theo ý nghĩa thì gọi là Khai Tích Hiển Bản. [X. phẩm Như Lai Thọ Lượng trong kinh Pháp hoa Q. 5.; Pháp Hoa Huyền Nghĩa Q. 10. phần cuối; Pháp Hoa Kinh Nghĩa Kí Q. 1.; Pháp Hoa Huyền Luận Q. 1.]. (xt. Bản Tích Nhị Môn; Khai Tích Hiển Bản, Khai Hiển).