Hữu Pháp Ý Hứa

《有法意許》 yǒu fǎ yì xǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Nhân Minh. Trong luận thức Nhân Minh, khi người lập luận có chủ ý riêng ẩn chứa trong phần Hữu Pháp (danh từ trước) của Tông, gọi là Hữu Pháp Ý Hứa. Cũng như trường hợp các lỗi Hữu Pháp tự tướng tương vi nhân và Hữu Pháp Sai Biệt tương vi nhân, ở đây đối phương cũng đã Khám Phá ra Hữu Pháp Ý Hứa(ẩn ý) của người lập luận, rồi dùng ngay Nhân(lí do), Dụ(ví dụ) của chính người lập luận để bác bỏ chủ trương của người lập luận. (xt. Hữu Pháp Tự Tướng Tương Vi Quá, Hữu Pháp Sai Biệt Tương Vi Quá).