Hữu Danh Vô Thật Đế
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Thế Gian Thế Tục Đế. Chỉ có tên giả không có thực thể. Các pháp Thế Gian vốn không có thực thể, nhưng người Phàm Phu si Mê Chấp là thật, cho nên thuận theo cái thấy biết thông thường của Thế Gian mà tạm đặt ra tên gọi cho các pháp ấy, gọi là Hữu danh vô thực đế. Phật giáo không thừa nhận sự tồn tại của một thực thể thường hằng bất biến, mà chủ trương rằng các pháp đều do Nhân Duyên giả hòa hợp mà thành, như cái ta, cái bình, chiếc xe, v.v... Cứ theo kinh Đại Bát Niết Bàn quyển 13 (bản Bắc) thì Hữu danh vô thực có nghĩa là tất cả pháp Thế Gian như ta , Chúng Sinh, cho đến vòng lửa xoay tròn và danh cú, v.v... đều thuộc về Thế Tục Đế. [X. Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 2. phần cuối]. (xt. Nhị Đế).