Hương Trần
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cảnh Sở Duyên của thức mũi và căn mũi. Một trong 6 trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp). Trần nghĩa là bụi bậm nhiễm ô, vì nó hay làm cho Tâm Thức nhơ nhớp, khiến Chân Tính không hiển lộ ra được. Các loại hương từ Chiên Đàn, trầm hương, hương của các thức ăn uống, hương trên Thân Thể người nam, người nữ, cho đến tất cả những thứ mùi thơm, mùi hôi, v.v... đều là Hương Trần. [X. Đại Minh Tam Tạng Pháp Số Q. 28.].