Hương Quốc

《香國》 xiāng guó

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Tên cõi nước Phật, còn gọi là Hương Tích Quốc (), Chúng Hương Quốc (), Chúng Hương Thế Giới (); là Quốc Độ do Hương Tích Như Lai () cư trú, nằm phương trên của Thế Giới Ta Bà (s, Pāli: sahā ), cách khoảng 42 Hằng Hà Sa cõi Phật. Thế Giới này được thuyết rõ trong Duy Ma Cật Sở Thuyết Kinh (, Taishō Vol. 14, No. 475) quyển Hạ, Phẩm Hương Tích Phật () thứ 10 rằng hết thảy đều lấy hương làm lầu đài, đi Kinh Hành trên đất hương, vườn nhà đều ngát hương; mọi người ăn hương khí, v.v. như trong Duy Ma Kinh Vô Ngã Sớ (, Tục Tạng Kinh Vol. 19, No. 348) quyển 11 có đoạn rằng: “Như Chúng Hương Quốc, dĩ hương vi Phật Sự, tức Thế Giới Tất Đàn, hoan hỷ nghĩa dã (, như nước các loại hương, lấy hương làm Phật Sự, là Thế Giới Tất Đàn, nghĩa là hoan hỷ).” (2) Đất nước hoa. Như trong bài thơ Mộc Tê () của Hứa Nguyệt Khanh (, 1217-1286) nhà Tống có câu: “Phân phong tại Hương Quốc, vu sĩ đắc hoàng thường (, chia phong cho nước hoa, làm quan được áo vàng).”