Hồng Lô Tự
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tòa nhà dùng để tiếp khách nước ngoài của triều đình nhà Hán, Trung Quốc. Vị quan đứng đầu Hồng Lô Tự, đời Tần gọi là Điển Khách, đời Hán gọi là Hồng lô khanh, có nhiệm vụ quản lí, tiếp đón khách nước ngoài và các việc tang ma, chúc mừng, v.v... Cứ theo Đường thư Bách quan chí 38, Hồng Lô Tự đặt một vị Khanh, 2 vị Thiếu khanh, 2 vị Thừa, chuyên việc tiếp khách và điều khiển lễ nghi. Khi Phật giáo mới được truyền vào Trung Quốc các vị Sa Môn Tây vực đến đây hoằng pháp, được mời an nghỉ ở Hồng Lô Tự, do vị Hồng lô khanh chỉ dẫn việc ăn ở, tới lui. Chính do đây mà đời sau gọi chỗ ở của Tăng ni là tự (chùa). Đến đời Đường, Phật giáo hưng thịnh, các vị sư Tây vực, như ngài Bồ Đề lưu chí, Thiện Vô Úy, Bất Không, v.v... đều đã được tặng chức Hồng lô khanh. [X. Hán thư bách quan công khanh biểu 7 phần trên; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9.].