Hồng Danh

《鴻名》 hóng míng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên to lớn, vĩ đại, trọng thể; hay Danh Hiệu linh thiêng. Như trong Khai Nguyên Nguyên Niên Xá Thư () của Tô Đĩnh (, 670-727) nhà Đường có câu: “Hồng Danh bất khả dĩ thâm cự, thạnh điển bất khả dĩ cố vi (, tên vĩ Đại Không thể nào chối từ, lễ trọng thể không thể nào sai phạm).” Hay trong bài Hao Lí Khúc () của Tôn Chi Úy (, 1620-1687) nhà Thanh có câu: “Thiên tử hữu đạo trọng nhân mạng, Hồng Danh hách hách thùy vô cùng (, thiên tử có đạo xem trọng mạng người, tiếng tăm lừng lẫy mãi không cùng).” Trong Tịnh Độ Thánh Hiền Lục Tục Biên (, Tục Tạng Kinh Vol. 78, No. 1550) quyển 3 có đoạn: “Phật Duyên hạnh ngộ thức Hồng Danh, hỏa cấp Tây quy thử nhất sanh, bất hướng thử sanh bính lực khứ, bào thai tái nhập đọa Vô Minh (西, duyên Phật may gặp biết Hồng Danh, gấp rút về Tây một kiếp nhanh, chẳng để một đời phí uổng sức, bào thai đọa nữa mãi Vô Minh).” Hay trong Địa Tạng Bổn Nguyện Kinh Luân Quán (, Tục Tạng Kinh Vol. 21, No. 383) lại có câu rằng: “Kim phù chư Phật Danh Hiệu, danh thật giai chơn; cố tài cử Hồng Danh, vạn đức toàn bị, nhất xưng gia hiệu, chúng tội tề tiêu (, nay phàm Danh Hiệu của chư Phật, tên gọi Chân Thật; cho nên vừa mới xướng Hồng Danh thì muôn đức có đủ, xưng một thánh hiệu, các tội đều tiêu).”