Hồi Tâm Hướng Đại
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Mahàyànàtiprativàhanàrtha. Xoay tâm Tiểu Thừa hướng về tâm Đại Thừa để cầu Vô thượng Bồ Đề. Hồi Tâm Hướng Đại phát xuất từ Kinh Điển Đại Thừa. Đứng trên lập trường 5 tính khác nhau, Tông Pháp tướng cho rằng Nhị Thừa Định Tính không có khả năng Hồi Tâm Hướng Đại, chỉ có Nhị Thừa Bất Định Tính mới có thể Hồi Tâm Hướng Đại, vào Niết Bàn Vô dư. Trái lại, tông Hoa nghiêm và tông Thiên thai đứng trên lập trường tất cả đều thành chủ trương Nhị Thừa đều có khả năng Hồi Tâm Hướng Đại, cho đến Thành Phật. Cứ theo kinh Niết Bàn quyển 11, quyển 21 (bản Bắc), thì Nhị Thừa phải trải qua 1 vạn kiếp cho đến 8 vạn kiếp mới có thể trở thành Bồ Tát Đại Thừa. Tông Pháp tướng cho rằng Nhị Thừa Bất Định Tính, trước khi vào Niết Bàn Vô dư, phải đem Chủng Tử của Bồ Tát chủng tính trong thức A lại da Hồi Tâm và tùy theo Căn Cơ khác nhau mà thời gian cần để đạt đến giai vị Thập Tín cũng khác nhau. Tông Thiên thai và tông Hoa nghiêm thì nói, Bồ Tát Hồi Tâm trước khi vào Niết Bàn Vô dư, không có thời gian nhất định. Nhưng một khi đã vào Niết Bàn Vô dư thì sự phát tâm Bồ Đề có nhanh, chậm khác nhau. [X. phẩm Thí Dụ trong kinh Pháp hoa Q. 2.; luận Thành Duy Thức Q. 10.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 3., Q. 4.].