Hoàng Độ

《皇度》 huáng dù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chỉ về phẩm đức và Sự Độ lượng của Hoàng đế. Như trong bài Tấn Võ Hoa Lâm Viên Tập Thi () của Ứng Trinh (, ?-269) của nhà Tấn có câu: “Khôi khôi Hoàng Độ, mục mục Thánh dung (, rộng lớn đức vua, sâu thẳm vẻ Thánh).” Hay trong bài Chánh Đán Đại Hội Hành Lễ Ca () của Tuân Húc (, ?-289) nhà Tấn cũng có câu: “Tư ngã Hoàng Độ, Di Luân du tự (, nhớ đức vua ta, luân thường trật tự).” Hoặc như trong bài Nguyên Hội Đại Hưởng Ca (), phần Hoàng Hạ () của Ngưu Hoằng (, 545-610) nhà Tùy có đoạn rằng: “Thâm tai Hoàng Độ, túy hỉ thiên nghi (, sâu thẳm thay đức vua, thuần túy thay nghi Trời).” Trong Lô Sơn Liên Tông Bảo Giám (, Taishō Vol. 47, No. 1973) quyển 10 có đoạn: “Phát dương tiên giác chi vi ngôn, vĩnh vi hậu nhân chi minh giám, thượng dĩ âm dực Hoàng Độ, hạ dĩ hóa lợi sanh dân, khả vị tận thiện tận mỹ nhi dĩ (, phát huy lời dạy của đấng giác ngộ trước, mãi là gương sáng soi cho kẻ đời sau, trên để âm thầm giúp đỡ đức vua, dưới để làm Lợi Lạc muôn dân, mới có thể gọi là tốt đến tận cùng, đẹp đến tận cùng mới thôi).”