Hoàng Đình Kiên

《黃庭堅》 huáng tíng jiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

1045-1105: thi nhân và họa sĩ dưới thời Bắc Tống, xuất thân Phân Ninh (), Hồng Châu (), tự Lỗ Trực (), hiệu là Sơn Cốc (). Thơ của ông có thể sánh ngang hàng với Tô Thức () và được gọi là Tô Hoàng (). Tranh vẽ của ông được xếp hàng vào một trong 4 nhà danh họa Bắc Tống, đặc biệt ông có tài viết chữ thảo.