Hoàng Công Vọng

《黃公望》 huáng gōng wàng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

1269-1354: họa sĩ dưới thời nhà Nguyên, một trong 4 nhân vật vĩ đại cuối thời nhà Nguyên, hiệu là Đại Si Đạo Nhân (). Ông có sở trường về tranh sơn thủy.