Hộ Thế Tứ Thiên Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Hộ quốc tứ vương, Tứ Đại Thiên vương, Tứ vương. Bốn vị trời ở 4 phương lưng chừng núi Tu di để hộ trì Phật Pháp và che chở Chúng Sinh trong 4 đại châu. Đó là:
1. Phương Đông: Trì Quốc Thiên vương.
2. Phương Nam: Tăng Trưởng Thiên vương.
3. Phương Tây: Quảng Mục Thiên vương.
4. Phương Bắc: Đa Văn Thiên vương. [X. kinh Đại hội trong Trường a hàm Q. 12.; kinh Tăng nhất a hàm Q. 9.; phẩm Tứ Thiên Vương hộ quốc trong kinh Kim Quang Minh tối thắng vương Q. 6.; kinh A Dục Vương Q. 6.].
1. Phương Đông: Trì Quốc Thiên vương.
2. Phương Nam: Tăng Trưởng Thiên vương.
3. Phương Tây: Quảng Mục Thiên vương.
4. Phương Bắc: Đa Văn Thiên vương. [X. kinh Đại hội trong Trường a hàm Q. 12.; kinh Tăng nhất a hàm Q. 9.; phẩm Tứ Thiên Vương hộ quốc trong kinh Kim Quang Minh tối thắng vương Q. 6.; kinh A Dục Vương Q. 6.].