Hô Phong Khiếu Chỉ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Gọi gió huýt sáo. Tức là ứng xử Tự Tại, không bị trở ngại. Từ ngữ này có xuất xứ từ điển tích danh y Triệu bính đời Hậu Hán. Một hôm, Triệu bính muốn qua sông, gọi đò mãi mà không ai trả lời, ông liền hú gió, huýt sáo, lấy nón làm thuyền qua sông. Đời sau, Thiền Tông dùng điển tích này để ví dụ người Tham Thiền đã tỏ ngộ thì được Tự Tại giải thoát, ứng xử linh hoạt, không bị ràng buộc. Hư đường Hòa Thượng Ngữ Lục quyển 8 (Đại 47, 1045 thượng), nói: Hú gió huýt sáo tự do, dường Như Không người; số trăm thành đàn chẳng thuộc vương hóa .