Hiến Thâm

《憲深》 xiàn shēn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kenjin, 1192-1263: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào khoảng đầu và giữa thời kỳ Liêm Thương, trú trì đời thứ 35 của Đề Hồ Tự (, Daigo-ji), tổ của Dòng Báo Ân Viện (); húy là Hiến Thâm (), thông xưng là Báo Ân Viện Tăng Chánh (), Kiểm Hiệu Tăng Chánh (), hiệu là Cực Lạc Phòng (); con của Thị Tùng Đằng Nguyện Thông Thành (). Năm 1214, ông thọ Truyền Pháp Quán Đảnh với Thành Hiền ()Tam Bảo Viện () của Đề Hồ Tự; chuyên tâm nghe pháp và thọ lãnh Mật Ấn. Sau đó, ông thiết Lập Giáo trường ở Báo Ân Viện (), khai sáng một dòng phái và giáo huấn cho nhóm Lại Du (), Định Thọ (), Thánh Thủ (). Vào năm 1251, ông tựu nhiệm chức Tọa Chủ Đề Hồ Tự; vì triều đình mà tiến hành tu Bí Pháp và tương truyền có Linh Nghiệm. Đến năm 1253, ông nhường chức Tọa Chủ lại cho Thật Thâm () và làm Kiểm Hiệu. Vào năm 1255, ông được thăng chức Tăng Chánh. Trước tác của ông để lại có rất nhiều như Hạnh Tâm Lưu Quán Đảnh Cực Bí Khẩu Quyết Sao () 1 quyển, Hạnh Tâm Sao () 5 quyển, Đại Pháp Ngoại Nghi () 1 quyển, Hành Pháp Ngoại Nghi Pháp Tắc Tập () 1 quyển, Báo Ân Viện Ký () 1 quyển, v.v.