Hịch

《檄》

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: là văn thư xưa kia cấp trên dùng để kêu gọi, triệu tập, hiểu dụ cấp dưới. Như trong Văn Tuyển (), Thiên Bạch Mã () có câu: “Vũ hịch tùng Bắc lai, lệ mã đăng cao đê (, Hịch truyền từ Bắc đến, ngựa gắng lên đê cao).” Như ở Việt Nam có bài Dụ Chư Tỳ Tướng Hịch Văn (, tức Hịch Tướng Sĩ) của Hưng Đạo Đại Vương (, 1232?-1300) là nổi tiếng nhất. Trong Công Văn Đàn Tràng của Phật Giáo Việt Nam có một số loại Hịch như: Hịch Thủy Văn (, văn cúng dưới nước khai mở Bạt Độ Trầm Luân), Phát Thành Hoàng Thổ Địa Hịch (, văn Hịch cáo Thành Hoàng Thổ Địa), Khai Tịch Hịch (, Hịch cáo khai khẩn đất đai), Chiêu Sơn Thủy Hịch (, văn Hịch cáo thần sông nước), v.v.