Hào Ngoa

《誵訛》 xiáo é

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: khó thấy, khó khăn. Từ này được tìm thấy trong Hiển Hiếu Ngữ Lục () của Hư Đường Lục (), hay Cuồng Vân Tập () của Nhất Hưu Tông Thuần (, Ikkyū Sōjun, 1394-1481): “Giá cá Hào Ngoa thọ dụng đồ, cổ kim Nạp Tử nhất nhân vô, Tố Lão Từ Minh đích dụng tử, Lệ Chi hạt tử tước hà thô (, khó hiểu câu nầy mấy ai dùng, xưa nay tu sĩ chẳng người thông, Thanh Tố chơn truyền Từ Minh ấy, liệu ăn hạt vải thấu trong lòng).” Hay như trong bài Tiền An Cư Nhật Cúng Cưu Văn () của Linh Phong Ngẫu Ích Đại Sư Tông Luận () có câu: “Tiệm chí lưu bố, nhiên ký tái tam phiên độc, thâm tri thời tệ đa đoan, bất nhẫn tùy tục hào ngoa, cọng thực Như Lai chánh pháp (, lưu truyền từ từ, rồi lại ba lần đọc kỹ, biết rõ thời buổi rắc rối, không nên theo tục khó khăn, lại hưởng chánh pháp Như Lai).”