Hậu Hữu
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Punar-bhava. Thân sau. Tức là Quả Báo của Chúng Sinh hữu tình phải lãnh nhận ở đời vị lai. Luận Câu xá quyển 26 (Đại 29, 136 hạ), nói: Đời ta đã hết, Phạm Hạnh đã lập, việc làm đã xong, không chịu Hậu Hữu . Ý nói: Bậc A La Hán đã được Tận Trí, Vô sinh trí, thân và tâm đều đã diệt, nên không còn chịu Quả Báo ở vị lai nữa. Ngoài ra, thân Sinh Tử cuối cùng cũng được gọi là Hậu Hữu, như thân của thái tử Tất Đạt Đa. [X. Bố tra bà lâu trong Trường a hàm Q. 17.; luận Đại tì Bà Sa Q. 29., Q. 102., Q. 192.; luận Du Già sư địa Q. 66.].