Hạt Thực

《喝食》 hē shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gọi đủ: Hát thực Hành Giả. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Người giữ chức vụ xướng các món ăn của đại chúng trong Tăng Đường vào lúc thụ trai. Cứ theo điều Phó Chúc phạn trong Thiền uyển thanh qui quyển 1, thì sau khi vào Tăng Đường, Hát thực Hành Giả lần lượt Lễ Bái Thánh Tăng, vái chào thưa hỏi các vị Trụ trì và Thủ tọa. Đợi vị Thủ tọa Chú Nguyện xong, mới tuần tự xướng: Tịnh chúc (cháo), Hương Thang tịnh thủy (nước nóng) . Sau khi ăn xong, thì xướng: Chiết thủy (tráng bát). Tiếng xướng phải được rõ ràng, nếu xướng sai thì phải xướng lại. Ngoài ra, chức vụ này cũng kiêm nhiệm cả việc thông báo cho chúng tăng biết đã hết giờ Tham Thiền (phóng tham). Lại nữa, Hành Giả Hát thực vốn không giới hạn tuổi, nhưng thời gần đây, Nhật bản thường chọn chú tiểu 10 tuổi, chưa được cạo tóc phụ trách công việc này. Hoặc cũng có khi vị Sa Di giữ chức Hát thực và trong trường hợp ấy thì được gọi là Sa hát. Mà danh từ Sa hát cũng được dùng để gọi chung Sa Di và Hát thực. [X. điều Huấn Đồng Hành, chương Trụ trì trong Sắc tu Bách trượng thanh qui Q. thượng; pháp Phó Chúc phạn trong Vĩnh bình thanh qui Q. thượng; Oánh sơn Hòa Thượng thanh qui; Loại tụ danh vật khảo Q. 124.; môn Chức vị và môn Khí vật trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên].