Hành Không

《行空》 xíng kōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gyōkū, ?-?: vị Tăng của Tịnh Độ Tông sống khoảng vào đầu thời Liêm Thương, húy là Hành Không (), hiệu là Pháp Bổn Phòng (), Pháp Bảo Phòng (), xuất thân vùng Mỹ Nùng (, Mino, thuộc vùng Gifu-ken []). Ông theo hầu Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên) và học Tịnh Độ Giáo với vị này, rồi đến năm 1204 thì ký tên vào bản Bảy Điều Răn Dạy. Ông chủ xướng Nghĩa Nhất Niệm (, tức là Nghĩa Vãng Sanh về cõi Thường Tịch Quang Độ), rồi năm 1206 thì Phá Môn bỏ đạo, và năm sau thì gặp phải vụ Pháp Nạn Kiến Vĩnh (), ông bị xử tội lưu đày đến vùng Tá Độ (, Sado).