Hàng Châu Thượng Thiên Trúc Giảng Tự Chí

《杭州上天竺講寺志》 háng zhōu shàng tiān zhú jiǎng sì zhì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 16 quyển, do ngài Quảng tân soạn vào đời Minh, thu vào Trung Quốc Phật tự sử chí vựng san tập 1. Vị trí chùa Thượng Thiên Trúc giảng ở núi Thiên Trúc, Tây hồ, Hàng châu, tỉnh Chiết giang, được xây cất vào năm Thiên phúc thứ 4 (939) đời Hậu Tấn. Trải qua các triều đại đều được tu bổ. Đến năm Càn long 16 (1751) vua đề tên là Pháp Hỉ Tự , từ đó người đời gọi là chùa Pháp hỉ. Về các bản Tự chí cũ thì có Tự chí của Lí kim đình, Thiên Trúc sơn chí 12 quyển của Quản đình phân. Bản chí này được khắc lại và ấn hành vào năm Quang tự 23 (1897), chia làm 7 phẩm:
1. Phổ Môn Thị Hiện.
2. Tôn túc trụ trì.
3. Khí giới Trang Nghiêm.
4. Đế vương Đàn Việt.
5. Tể Quan Ngoại Hộ.
6. Phong phạm long ô.
7. Thi văn kí thuật. Trong phẩm Phong phạm long ô, soạn giả đã ghi lại tất cả những Hành Vi xấu xa nhơ nhuốc của chư tăng trong chùa, không giấu giếm che đậy. Một cây bút cương trực đáng quí.

Hàng Châu Thượng Thiên Trúc Giảng Tự Chí. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/hang-chau-thuong-thien-truc-giang-tu-chi. Truy cập 06/04/2026.