Ham Tông

《唅鍐》 hán zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho chữ (haô) và chữ (maô)Chủng Tử của Bất Động Minh Vương. Thông thường, 2 chữ này được tụng sau Chân Ngôn Bất Động. Trong chú Hỏa giới và chú Từ cứu đều có 2 chữ này. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 10 (Đại 39, 685 thượng), nói: Dùng 2 chữ này làm Chủng Tử thì các Cú Nghĩa đều Thành Tựu . (xt. Bất Động Minh Vương).