Hắc Thằng Địa Ngục

《黑繩地獄》 hēi shéng dì yù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hắc thằng, Phạm:Kàla-sùtra;Pàli: Kàơa-sùtra. Cũng gọi Hắc nhĩ Địa Ngục, Hắc Địa Ngục. Cứ theo Câu xá luận tụng sớ quyển 8, trong Địa Ngục này, dây sắt được dùng để đánh dấu trên Thân Thể của Tội Nhân rồi theo đó mà cưa xẻ, vì thế gọi là Địa Ngục Hắc thằng(Địa Ngục dây đen). Lại theo kinh Trường a hàm quyển 19, thì đây là ngục thứ 2 trong 8 Địa Ngục Nóng (Đại nhiệt) nằm ở dưới Địa Ngục Đẳng Hoạt và trên Địa Ngục Chúng hợp. Bao quanh ngục này có 16 ngục nhỏ, mỗi ngục rộng 500 Do Tuần. Ngục Tốt bắt Tội Nhân nằm trên sắt nóng, dùng dây sắt nóng, vạch ngang dọc trên Thân Thể, rồi cứ theo vết dây hoặc dùng búa chặt, hoặc lấy cưa xẻ, hoặc dùng dao mổ, máu thịt vung vãi, Thân Thể bị cắt trăm đoạn. Hai bên ngục còn có núi sắt lớn, trên mỗi núi có dựng cột sắt, ở đầu cột giăng dây sắt, Ngục Tốt lùa Tội Nhân lên trên dây sắt, rồi đuổi cho rơi vào vạc dầu sôi, khổ đau chẳng kể xiết. Đây là nơi chịu tội của những người gây nghiệp giết hại, trộm cướp, v.v...… [X. kinh Khởi thế Q. 3.; luận Đại trí độ Q. 16.].