Hà Hoài

《河淮》 hé huái

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hà chỉ cho Hà bắc, Hoài chỉ cho Hoài nam, nơi ở cửa ngài Tuệ văn đời Bắc Tề, là Tị tổ của tông Thiên thai Trung Quốc. Ma Ha Chỉ Quán quyển 1 phần trên (Đại 46, 1 trung), nói: Ngài Nam Nhạc thờ Thiền Sư Tuệ văn làm thầy, người đương thời tôn kính, ngài giáo hóa khắp vùng Hà Hoài. Pháp Môn của ngài cao sâu, bao trùm trời đất, người đời không thể hiểu được . Vì thế mà có từ ngữ Hà Hoài chi lưu (dòng Hà Hoài), tức là chỉ cho tông Thiên thai hoặc chi phái của tông Thiên thai. (xt. Tuệ Văn).