Gia Phong

《家風》 jiā fēng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

kafū: Gia () nghĩa là sư gia, Thiền gia, gia đình, v.v.; phong ()Phong Nghi, phong tục, phong cách. Như vậy, Gia Phong ở đây có nghĩa là Phong Nghi của một nhà nào đó. Trong Thiền Tông, đây là Phong Nghi sinh ra từ Ngũ Gia Thất Tông (); còn gọi là Tông Phong (), Thiền Phong (). Như trong Tục Đăng Chánh Thống (, Tục Tạng Kinh Vol. 84, No. 1583) quyển 7, phần Hàng Châu Phủ Linh Ẩn Lãn Am Đạo Xu Thiền Sư () có câu: “Tuyết lí mai hoa xuân tin tức, trì trung nguyệt sắc dạ tinh thần, niên lai bất thị vô giai thú, mạc bả Gia Phong cử tợ nhân (, trong tuyết hoa mai xuân báo tin, bên hồ trăng tỏ đêm tinh thần, xuân về chẳng phải không thú đẹp, chớ lấy Gia Phong nói cùng người).” Hay trong Viên Ngộ Phật Quả Thiền Sư Ngữ Lục (, Taishō Vol. 47, No. 1997) quyển 6 có đoạn: “Xích nhục đoàn thượng, Nhân Nhân Cổ Phật Gia Phong; Tỳ Lô đảnh môn, xứ xứ Tổ Sư ba tỷ; niêm Nhất Cơ thiên cơ vạn cơ thông thấu; dụng Nhất Cú thiên cú vạn cú Lưu Thông (, trên đống thịt đỏ, người người Gia Phong Cổ Phật; cửa đỉnh Tỳ Lô, chốn chốn xuất xứ Tổ Sư; đưa ra một Cơ Duyên thì ngàn Cơ Duyên, vạn Cơ Duyên đều thông thấu; dùng một câu thôi mà ngàn câu, vạn câu thảy Lưu Thông).” Hoặc như trong Liệt Tổ Đề Cương Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 64, No. 1260) quyển 11 có câu: “Độc lâu thường can Thế Giới, tỷ khổng ma xúc Gia Phong, vạn lí Thần Quang đảnh hậu tướng, trực hạ hội đắc, chuyển phàm thành Thánh chỉ tại phiến thời (, đầu lâu thường chạm Thế Giới, lỗ mũi xát đụng Gia Phong, vạn dặm hào quang sau đỉnh đầu, ngay đó ngộ được, chuyển phàm thành Thánh chỉ trong phút chốc).”