Gia Phi Ngọc Quản

《葭飛玉管》 jiā fēi yù guǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: Gia phi () nghĩa là tro cây lau bay tan đi. Có thuật ngữ thường dùng là “xuy gia ()”. Đây là một phương pháp suy định khí hậu thời cổ đại. Người ta lấy tro của cái mạng mỏng trong thân cây lau, đem trấn bên trong khí cụ Luật Quản (, ), khi hơi thổi đến thì tro tan đi. Như trong bài thơ Tiểu Chí () của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có câu: “Thích tú ngũ văn thiêm nhược tuyến, xuy gia lục quản động phi hôi (, thêu gấm năm vân thêm chỉ mỏng, thổi lau khí cụ động tro bay).” Ngọc quản () ở đây là một loại khí cụ Luật Quản, dùng để thẩm định âm tiết thời xưa, được chế bằng ngọc; còn gọi là Lục Quản (, ). Người ta thường dùng ống trúc hoặc loại chế bằng kim thuộc để tạo thành. Như trong tác phẩm Lục Thao (), chương Ngũ Âm () có giải thích rằng: “Phù Luật Quản thập nhị, kỳ yếu hữu Ngũ Âm, Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ (, phàm Luật Quản có mười hai loại, chủ yếu có năm âm là Cung, Thương, Giốc, Chủy, Vũ).” Bên cạnh đó, đây cũng là một loại khí cụ dùng để trắc lượng sự thay đổi của thời tiết thời cổ đại. Như trong chương Tượng Số () của Mộng Khê Bút Đàm () có dẫn một đoạn trong Tục Hán Thư () của Tư Mã Bưu (, 243-306) nhà Tấn rằng: “Hầu khí chi pháp, ư Mật Thất trung, dĩ mộc vi án, trí thập nhị Luật Quản, các như kỳ phương, thật dĩ gia hôi, phú dĩ đề hộc, khí chí tắc nhất luật phi hôi (, cách trắc lượng khí hậu, tại trong phòng kín, lấy gỗ làm bàn, đặt 12 ống Luật Quản lên, mỗi thứ đúng phương hướng của nó, lấy tro mạng mỏng cây lau, bít bằng loại vải sa đỏ, khi hơi thổi đến thì một ống Luật thổi bay tro).” Trong bài thơ Bảo Đại Ngũ Niên Nguyên Nhật Đại Tuyết Đăng Lâu Phú () của Lý Cảnh (, 916-961) nhà Đường có câu: “Xuân khí tạc tiêu phiêu Luật Quản, Đông phong kim nhật phóng Mai hoa (, khí xuân đêm trước thổi Luật Quản, hôm nay Đông gió thả hoa Mai).”

Gia Phi Ngọc Quản. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/gia-phi-ngoc-quan. Truy cập 06/04/2026.