Duyên Thành
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hàm ý do Nhân Duyên tạo thành. Nghĩa là các pháp do Nhân Duyên tạo thành hoàn toàn không có tự tính. Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương quyển 4 (Đại 45, 503 hạ), nói: Cái gọi là một, chẳng phải tự tính là một, mà do Nhân Duyên tạo thành một. (...) Cho đến 10 đều chẳng phải tự tính là 10, vì do Nhân Duyên tạo thành
10. Như vậy, trong 10 có một, đó là do duyên tạo thành không có tính
10. Nếu không như vậy thì tự tính không có Duyên Khởi, không gọi là 10 được.Cho nên tất cả Duyên Khởi đều chẳng phải tự tính. Tông Hoa nghiêm đã căn cứ vào lí các duyên tạo thành này mà lập ra thuyết Vô tận Duyên Khởi. Nghĩa là trong một có nhiều nên 10 tức là một, một nhiều dung hợp, muôn vật giao thoa đan dệt vào nhau mà không hề ngại trở lẫn nhau: đó là lí Sự Sự Vô Ngại.[X. Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Phục Cổ Kí Q. 6.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương thông lộ kí Q. 26.]. (xt. Nhân Duyên).
10. Như vậy, trong 10 có một, đó là do duyên tạo thành không có tính
10. Nếu không như vậy thì tự tính không có Duyên Khởi, không gọi là 10 được.Cho nên tất cả Duyên Khởi đều chẳng phải tự tính. Tông Hoa nghiêm đã căn cứ vào lí các duyên tạo thành này mà lập ra thuyết Vô tận Duyên Khởi. Nghĩa là trong một có nhiều nên 10 tức là một, một nhiều dung hợp, muôn vật giao thoa đan dệt vào nhau mà không hề ngại trở lẫn nhau: đó là lí Sự Sự Vô Ngại.[X. Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Phục Cổ Kí Q. 6.; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương thông lộ kí Q. 26.]. (xt. Nhân Duyên).