Duyên Quán

《緣觀》 yuán guān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho cảnh Sở Duyên (khách quan) và tâm năng quán (Chủ Quan). Tam Luận Huyền Nghĩa (Đại 45, 7 hạ), nói: Trong, ngoài đều dứt bặt; duyên, quán đều vắng lặng.