Duyên Phược Đoạn

《緣縛斷》 yuán fù duàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong hai đoạn, một trong ba đoạn. Cũng gọi Sở Duyên đoạn, Li phược đoạn. Tức là cắt đứt sự ràng buộc của Sở Duyên. Đối lại với Tự tính đoạn . Sở Duyên phược là bị cảnh Phiền Não Sở Duyên trói buộc không được Tự Tại, như tất cả Sắc Pháp Hữu Lậu, Thiện Pháp Hữu Lậu, tâm vô kí, Tâm Sở v.v... Nếu có thể dứt trừ được tự thể của tất cả pháp này thì tức là đoạn trừ được sự trói buộc của Năng Duyên, nhờ đó cũng có thể tự cởi bỏ được Sở Duyên, vì thế gọi là Duyên Phược Đoạn. [X. luận Câu xá Q. 21.; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 3. phần cuối]. (xt. Nhị Đoạn).