Du Phương Tăng

《游方僧》 yóu fāng sēng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng vân du bốn phương để Tham Thiền cầu đạo. Cũng gọi Hành Cước tăng, Du phương Đầu Đà, Vân thủy tăng. Thích Thị Yếu Lãm quyển hạ dẫn luật Tì nại da chép, đức Thế Tôn thường nói nếu tỉ khưu đã Thành Tựu năm pháp và đủ năm lần kết hạ An Cư thì được phép rời chỗ mình nương tựa để Du Hành trong Nhân Gian. [X. Tổ Đình Sự Uyển Q. 8.]. (xt. Hành Cước).