Du Hí Thần Thông
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Nghĩa là Phật và Bồ Tát dùng sức Thần Thông hóa độ Chúng Sinh mà tự vui. Hí là Tự Tại, vô ngại, hàm ý du hóa, Du Hành. Luận Đại trí độ quyển 7 (Đại 25, 110 hạ), nói: Hí là Tự Tại, như sư tử chơi giỡn giữa bầy hươu nai một cách Tự Tại không sợ, cho nên gọi là hí. Chú Duy Ma Cật Kinh quyển 5 (Đại 38, 371 thượng), chép: Thập nói (...) Thần Thông tuy lớn, người có Thần Thông thì cho là dễ, đối với ta không khó, cũng như chơi giỡn (hí) vậy (...) Triệu nói: Thần Thông du hí giáo hóa người, lấy đó tự vui. Phật và Bồ Tát ở trong Thần Thông đi lại Tự Tại, vào ra không ngại, cũng như chơi giỡn, cho nên gọi là hí. Ngoại Đạo và Nhị Thừa cũng có Thần Thông, nhưng còn bị ngăn ngại nên không gọi là du hí. Kinh Hoa nghiêm quyển 56 (bản dịch đời Đường) có nêu 10 thứ du hí của Bồ Tát. Ngoài ra, trong các sách Thiền thường dùng các từ ngữ du hóa, Du Hí Thần Thông, Du Hành v.v...