Du Già Sư Địa Luận

《瑜伽師地論》 yú jiā shī dì lùn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Taishō Vol. 30, No. 1579quyển 29 giải thích rằng Thắng Đạo Sa Môn là bậc Thiện Thệ (Sanskrit: sugata, , đấng thật sự qua bờ bên kia mà không còn trở lui biển Sanh Tử nữa), Thuyết Đạo Sa Môn là người tuyên thuyết các chánh pháp, Hoạt Đạo Sa Môn là người tu các Thiện Pháp, và Hoại Đạo Sa Môn là thực hành các việc làm sai trái. Ngoài ra, Đại Bảo Tích Kinh (, Taishō Vol. 11, No. 310) quyển 112 có nêu 4 loại Sa Môn khác là (1) Hình Phục Sa Môn (, Sa Môn bên ngoài mặc sắc phục tu sĩ), (2) Uy Nghi Khi Cuống Sa Môn (, Sa Môn khinh thường oai nghi tế hạnh), (3) Tham Cầu Danh Văn Sa Môn (, Sa Môn tham cầu tiếng tăm)(4) Thật Hành Sa Môn (, Sa Môn tinh tấn thực hành chánh pháp). Trong Hương Tổ Bút Ký () quyển 8 của Vương Sĩ Chân (, 1634-1711) nhà Thanh có câu: “Sa MônHòa Thượng vi tôn quý chi xưng (, Sa Môn lấy Hòa Thượng làm từ xưng hô tôn quý).” Hay trong Trinh Nguyên Tân Định Thích Giáo Mục Lục (, Taishō Vol. 55, No. 2157) quyển 22 có câu: “Tây Kinh Tây Minh Tự Sa Môn Viên Chiếu soạn (西西, Sa Môn Viên Chiếu ở Tây Minh Tự, Tây Kinh soạn).”