Đồng Thái Tự

《同泰寺》 tóng tài sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chùa ở mạn đông bắc huyện Giang ninh tỉnh Giang tô, Trung Quốc, do vua Lương Vũ Đế sáng lập vào tháng 9 năm Phổ thông thứ 2 (521). Chùa có lầu gác, điện đài Trang Nghiêm với tòa tháp chín tầng cao ngất. Nhà vua thường đến đây Lễ Sám, giảng kinh Bát Nhã, Niết Bàn, mở nhiều Đại Pháp Hội Vô Già và đúc tượng Phật Thập Phương bằng đồng để thờ. Về sau, Vũ đế qua đời tại đây. Nhà Lương mất, nhà Trần nổi lên, chùa này bèn hoang phế. Đến thời Tống, chùa được làm lại, đổi tên là chùa Pháp Bảo, sau trở thành doanh trại của quân đội thì lại một lần nữa hoang vu. Có thuyết cho rằng chùa Kê minh hiện nay làm vào đời Minh tức đã được xây dựng trên nền chùa Đông thái. Nhưng thuyết này vẫn chưa được xác nhận. [X. Thích Thị Kê Cổ Lược Q. 2.; Kim Lăng Phạm Sát Chí Q. 2.; Lương thư bản kỉ thứ 1 đến thứ 3].