Động Sơn Tứ Cú

《洞山四句》 dòng shān sì jù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bốn câu do Thiền Sư Động Sơn Thủ Sơ Đề Xướng. Đó là:
1. Ngôn vô triển sự: Lời nói không hiển bày được sự thực, phải vượt ra ngoài lời nói mới có thể lãnh hội được.
2. Ngữ bất đầu cơ: Tất cả lời nói không trúng hợp với Căn Cơ, nên ở giữa các câu nói phải tự diệu ngộ.
3. Thừa ngôn giả táng: Văn tự ngôn ngữ được dùng để Đảm Đương Đại Sự của Phật Tổ; nhưng trái lại, cũng nhân đó mà mất đi chân ý.
4. Trệ cú giả mê: Không thể nương vào văn tự ngữ ngôn mà diệu ngộ được Chân Lí, cho nên cố chấp vào lời nói thì dễ bị mê muội. [X. Động Sơn Thủ Sơ Thiền Sư Ngữ Lục (Cổ Tôn Túc Ngữ Lục Q. 38.); mục Động sơn Sơ hữu Tứ Cú trong Ngũ Gia Tông Chỉ Toản Yếu Q.trung].