Đồng Sấn

《童齔》 tóng chèn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa: (1) Tuổi ấu thơ, đồng niên. Như trong Cựu Đường Thư (), Truyện Bùi Hưu () có câu: “Hưu chí thao kiên chánh, Đồng Sấn thời, Huynh Đệ đồng học ư Tế Nguyên biệt thự (, Hưu chí vững kiên trì, lúc tuổi nhỏ, anh em cùng học nơi biệt thự của Tế Nguyên).” Hay như trong Quách Tân Giai Truyện () của Vương Khải Vận (, 1833-1916) cũng có câu: “Đồng Sấn dĩnh dị, sổ tuế tang phụ, cô cư Trường Sa (, lúc nhỏ khác thường, mấy năm sau để tang cha, sống một mình nơi Trường Sa).” (2) Chỉ cho tiểu nhi, đứa con nít. Như trong Bắc Sử (), Truyện Hàn Kỳ Lân () có đoạn rằng: “Giả lịnh nhất xứ đàn tranh, xuy địch, hoãn vũ trường ca, nhất xứ nghiêm sư khổ huấn, tụng thi giảng lễ, tuyên lịnh Đồng Sấn, nhậm ý sở tùng (, giả ra lịnh cho một nơi chơi đàn tranh, thổi sáo, nhảy múa, ca hát; một nơi khác thì có thầy nghiêm khắc, dạy khó khăn, đọc thơ giảng lễ nghi, rồi ra lịnh bảo trẻ nít, tùy ý theo nơi nào).” Hơn nữa, Thuyết Văn () có giải thích rõ rằng: “Nam bát nguyệt sanh xỉ, bát tuế nhi sấn; nữ thất nguyệt sanh xỉ, thất tuế nhi sấn (, nam tám tháng mọc răng, tám tuổi mọc răng già; nữ bảy tháng mọc răng, bảy tuổi mọc răng già).” Cho nên trẻ em 7, 8 tuổi còn được gọi là Đồng Sấn (). Trẻ lên 9 tuổi là Cửu Linh (). Trong Chu Thư (), quyển 12, Liệt Truyện () thứ 4, phần Tề Dương Vương Hiến () có đoạn rằng: “Tề Dương Vương Hiến tự Tỳ Hạ Đột, Thái Tổ đệ ngũ tử dã; tánh thông mẫn, hữu độ lượng, tuy tại Đồng Sấn, nhi Thần Thái ngực nhiên (, Tề Dương Vương Hiến tự là Tỳ Hạ Đột, con thứ năm của Thái Tổ [tại vị 479-482]; tánh thông mẫn, có độ lượng, tuy đang còn nhỏ tuổi mà Thần Thái khác người).” Trong Ma Ha A Di Đà Kinh Trung Luận (, Tục Tạng Kinh Vol. 22, No. 401) có câu rằng: “Dư Đồng Sấn thời, nhật tùng tiên tỉ chú hương Đảnh Lễ, cập thập tuế quá hương đôn, văn kỳ sư phương thọ chư đệ Mạnh Tử thư (, lúc ta tuổi còn bé, hằng ngày theo mẹ đã quá vãng thắp hương Đảnh Lễ, đến mười tuổi khi đi qua ụ đất của làng, nghe vị thầy ấy dạy cho học trò sách Mạnh Tử).” Hoặc như trong Khai Nguyên Thích Giáo Lục (, Taishō Vol. 55, No. 2154) quyển 3, truyện của Phật Đà Bạt Đà La (Sanskrit: Buddhabhadra, ) cũng có câu: “Kỳ Đồng Sấn Xuất Gia, dĩ thông giải kinh luận, thiếu thọ nghiệp ư Đại Thiền Sư Phật Đại Tiên (, Ngài Xuất Gia lúc bé, đã thông hiểu kinh luận, lớn lên thọ giáo với Đại Thiền Sư Phật Đại Tiên).”