Đồng Phần Di Toàn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đồng Phẩm cũng có cũng không, Dị Phẩm có. Tiếng dùng trong Nhân Minh. Trường hợp này, Nhân có tính cách của cả Đồng Phẩm và Dị Phẩm, nhưng với Đồng Phẩm chỉ có một phần mà Dị Phẩm thì có toàn phần. Vì thế, không thể đoán định được Tông thuộc về Đồng Phẩm hay Dị Phẩm. Như lập luận thức: Tông: Chỗ kia không có khói. Nhân: Vì ở đó có lửa. Chỗ không có khói, có thể có lửa, mà cũng có thể không có lửa, như vậy, Nhân có một phần tính cách Đồng Phẩm. Còn chỗ có khói tất nhiên là có lửa, chỗ có lửa tất nhiên là có khói chứ sao lại không có khói? Bởi thế, Nhân này có tính cách của Dị Phẩm, nên bị lỗi Bất Định. (xt. Lục Bất Định Quá, Đồng Phẩm Nhất Phần Chuyển Dị Phẩm Biến Chuyển Bất Định Quá).